Phần 2: Đêm Thành Đạo | Phim Cuộc Đời Đức Phật

  • Thời gian

    18 thg 9, 2023

  • Lượt xem

    313 lượt xem


Đêm thành đạo của Đức Phật là sự kiện khiến cả trời người kính phục. Ngài đã vượt qua vô vàn khó khăn, hiểm nguy, nhưng...

phan-2-dem-thanh-dao-phim-cuoc-doi-duc-phat-372

 

 

Nội Dung Phụ Đề  

Từ khi xuất gia,
Thái Tử Tất Đạt Đa bắt đầu con đường tìm cầu chân lý
qua nhiều vị đạo sư lỗi lạc.
Dù đã chứng được những mức định cao siêu,
nhưng Ngài biết đây chưa phải là chân lý tột cùng,
chưa phải là giải thoát.
Chính vì vậy,
Ngài đã tự mình tìm kiếm con đường chân lý
bằng phương pháp tu khổ hạnh.
Suốt 6 năm,
Thái Tử đã thực hành những phương pháp khổ hạnh
mà trước kia chưa có ai làm nổi
và thật sự sau này cũng không có ai làm nổi như Ngài.
Dù trời nắng nóng,
dưới những cơn mưa tầm tã,
hay giông bão kéo đến,
Ngài vẫn kiên trì luyện tập
những tư thế khổ hạnh một cách khốc liệt,
mỗi một tư thế Ngài giữ bất động trong nhiều ngày liên tục.
Râu tóc Ngài theo thời gian đã mọc dài,
thân thể gầy rạc như bộ xương,
tấm y mặc trên người dường như cũng teo nhỏ lại.
Sức khỏe của Ngài suy yếu trầm trọng.
Lúc cận kề cái chết,
Ngài đã nhận ra rằng
phép tu khổ hạnh không thể đưa đến sự giác ngộ,
nên quyết định từ bỏ và quay lại với con đường thiền định.
Sa môn Gotama đi thật sâu vào rừng
và dừng lại trước cây Bồ Đề to lớn,
ngồi xuống gốc cây rồi đưa tay lên phát nguyện:
Nếu không thành được Chánh Đẳng Chánh Giác,
dù thịt nát xương tan,
ta quyết không rời khỏi chỗ này.
Ngài đặt tay xuống,
ổn định cơ thể theo tư thế kiết già
và bắt đầu nhiếp tâm vào định.
Ngài cảm giác toàn thân, biết rõ hơi thở ra hơi thở vào,
chẳng mấy chốc, Ngài nhập vào trạng thái Sơ thiền
mà năm 12 tuổi Ngài đã bắt đầu chứng nhập.
Thời tiết của Ấn Độ rất khắc nghiệt
ban ngày mặt trời tỏa nhiệt nóng hừng hực,
những tia nắng chiếu vào bỏng cả da thịt,
nhưng khi đêm xuống lại cực kỳ lạnh lẽo.
Giữa đêm đông giá buốt,
từng cơn gió ùa về rét đến thấu xương,
khi thì mưa tầm tã, rả rích cả ngày đêm,
khi thì sương mù phủ khắp núi rừng hoang vu.
Trong màn đêm tĩnh mịch,
những âm thanh rì rào của cành lá,
những con thú hoang gầm rú gọi nhau,
lúc thì thầm the thé,
lúc lảnh lót vút cao đến rợn người.
Nhưng Ngài vẫn không hề lay động.
Sa môn Gotama nhập vào mức thiền thứ hai,
dứt bặt mọi suy nghĩ,
toàn thân tuôn trào sinh lực
và có hào quang tỏa ra chung quanh.
Ngài tiếp tục nhập vào mức thiền thứ ba,
sinh lực siêu nhiên phủ trùm cả khu rừng.
Gương mặt Ngài sáng tỏ lạ kỳ.
Đến ngày thứ 48,
khi đêm xuống,
tiếng đàn réo rắt vang lên trên hư không
rồi từ từ đến gần cây Bồ Đề.
Chẳng biết từ đâu
những người con gái xinh đẹp tuyệt trần
bay xuống múa hát lả lơi.
Họ tiến đến sát Ngài,
thân thể của các cô tỏa ra hương thơm kỳ diệu.
Họ uốn éo thân hình gợi cảm.
Họ tán dương và dụ dỗ rằng:
Siddhattha chàng ơi,
hãy về với thiếp,
chúng ta hãy cùng nhau
hưởng thụ hạnh phúc vô cùng.
Chàng là người đàn ông cao quý,
Thiếp là người con gái ngoan hiền,
Thiếp sẽ hầu hạ chàng không phút giây trái ý,
Siddhattha chàng ơi...
Họ khóc lóc tha thiết nỉ non
nhằm lay động tâm Ngài,
nhưng Sa môn Gotama vẫn ngồi yên bất động,
nên họ đành buồn bã bỏ đi.
Chợt có tiếng động ầm ầm,
trên trời mây đen vần vũ sấm vang chớp giật,
trùng trùng những yêu ma dữ tợn xuất hiện,
nhe nanh múa vuốt gớm ghiếc,
tay lăm lăm đủ loại vũ khí.
Trong lúc trời long đất lở như thế,
một con quỷ to lớn, dữ tợn nhất trong đoàn nhảy phốc ra
chỉ thẳng tay vào Ngài rồi hét lớn:
Này Gotama,
hãy bước ra đây chiến đấu với ta.
Nếu ngươi sợ thì quỳ xuống lạy ta tha mạng.
Nếu ngươi anh hùng thì ra đây đánh với ta một trận.
Đừng hèn nhát ngồi ở đó.
Vừa dứt lời
thì hàng trăm nghìn mũi tên bắn tới tấp vào Sa môn Gotama.
Nhưng kỳ lạ thay,
tất cả những mũi tên bay đến chưa kịp chạm vào thân Ngài
đã lập tức biến thành những bông hoa rơi lả tả xung quanh.
Tên quỷ chúa ra lệnh cho 10 tên ma quân
cầm gươm nhảy vào chém xả vào Ngài.
Nhưng lạ thay,
những thanh kiếm đó vừa chạm vào người Ngài
bỗng biến thành sương khói đi lướt qua vô hại.
Lúc bấy giờ,
giữa vòm trời tĩnh mịch,
đột nhiên, một vầng ánh sáng hiện ra chói lòa,
cùng với đó, một người cao lớn uy nghi xuất hiện,
không ai khác,
chính là Ma Vương,
kèm theo lời lẽ lôi kéo:
Này Gotama,
ngươi hãy theo ta,
ta sẽ cho ngươi tất cả quyền lực thế gian này.
Bất cứ ai sống trong ngũ dục
đều là quyến thuộc của ta,
đều được ta bảo bọc, che chở
và sai khiến.
Ta quyết định mọi chuyện trong thế gian này.
Ngươi hãy theo ta,
ta sẽ cho ngươi tất cả những gì mà ngươi muốn.
Này Mara,
tất cả những ai còn chìm trong ngũ dục
đều chịu ngươi sai khiến.
Nhưng với kẻ không còn mong muốn điều gì,
không còn sợ hãi điều gì
thì làm sao ngươi chi phối được.
Này Gotama,
ta không thích ai hơn ta,
ai giỏi hơn ta, ai tốt hơn ta,
ai được người khác yêu mến hơn ta.
Ngươi cũng vậy,
này Gotama,
ngươi được nhiều người và chư Thiên yêu mến.
Ngươi giáo hóa nhiều chúng sinh
thoát khỏi lưới quyền lực của ta.
Điều này làm ta rất khó chịu lắm,
vì khó chịu
nên ta sẽ phá ngươi đến cùng.
Này Mara,
ngươi đã từng biết làm nhiều việc thiện,
chỉ vì ngươi có tâm đố kỵ quá lớn
nên trở thành Ma Vương.
Thật là đáng tiếc.
Ta cũng làm vô số công đức
từ vô lượng kiếp
và những công đức này sẽ bảo vệ cho ta
khỏi sự uy hiếp của ngươi.
Hmmm.
Ai làm chứng cho ngươi rằng
ngươi đã làm vô số công đức từ vô lượng kiếp?
Này Mara,
đất làm chứng cho ta.
Khắp cõi đất này, chẳng có nơi nào
mà ta không làm nên các công đức
đối với chúng sinh
Ta làm chứng cho lời nói của tôn giả Gotama,
thật sự Ngài đã làm vô số công đức
từ vô lượng kiếp,
và các công đức này sẽ bảo vệ cho Ngài
thoát khỏi sự phá hoại của ngươi
Không thể làm gì được,
Ma Vương tức giận,
gầm lên một tiếng vang động trời đất rồi biến mất.
Sa Môn Gotama tiếp tục nhập Thiền trở lại.
Khi trời gần sáng,
Ngài nhập vào mức Thiền thứ tư,
toàn thân ngập tràn ánh sáng.
Ngài nhớ lại dần về những kiếp quá khứ của mình.
Ở những kiếp đó,
Ngài đã từng gieo trồng căn lành
và được những Đức Phật quá khứ thọ ký.
Ngài nhớ dần đến vô lượng kiếp
và đến đầu mối sinh tử luân hồi ban đầu.
Ngay lúc đó,
Ngài thành tựu Túc Mạng Minh.
Ngài lại hướng tâm quan sát chúng sinh
và thấy rõ chúng sinh trôi lăn trong luân hồi sinh tử
không bao giờ chấm dứt.
Mỗi chúng sinh theo nghiệp của mình
mà đi vào các cõi.
Ai làm các nghiệp lành,
giữ giới hạnh, từ bi giúp đỡ,
sẽ sinh vào nơi hạnh phúc
như cõi trời hoặc cõi người sang trọng.
Ai làm các nghiệp xấu như giết hại,
trộm cắp, tà dâm, ác ngữ…
thì sinh vào nơi đau khổ
như địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh.
Thiên nhãn của Ngài thấy rõ hết,
trùm hết pháp giới vũ trụ mười phương bao la.
Ngay lúc đó,
Ngài chứng được Thiên Nhãn Minh.
Ngài thấy rõ bản chất của thế gian là đau khổ.
Nỗi khổ của chúng sinh ít hay nhiều
tùy theo cõi giới,
tùy theo duyên nghiệp,
nhưng tất cả đều là đau khổ.
Chúng sinh càng tìm vui lại càng chìm trong đau khổ,
chúng sinh càng tránh khổ lại càng vướng vào khổ đau.
Ngài thấy rõ
Niết Bàn là trạng thái tịch diệt hết khổ đau,
không còn luân hồi tái sinh.
Nơi Niết Bàn này,
nếu nói là sáng
thì sáng hơn nghìn ánh mặt trời.
Nếu nói là tịch lặng
thì tịch lặng hơn cả hư vô.
Trạng thái Niết bàn hoàn toàn không còn vô minh ngã chấp,
nhưng không phải ngu ngơ như cây như đá,
mà là sự sáng suốt tột cùng.
Ngài cũng thấy rõ,
muốn chứng được Niết Bàn này,
chúng sinh phải tu tập theo Bát Chánh Đạo.
Đó là lộ trình tất yếu sâu xa,
càng thực hành càng thấy vi diệu bao la,
càng có trí tuệ càng hiểu đến vô tận.
Ngay khi thấu suốt được chân lý Tứ Diệu Đế này,
Ngài chứng được Lậu Tận Minh,
viên mãn đắc thành Phật quả Vô thượng Chánh Đẳng, Chánh Giác.
Ngay lúc đó,
sao Mai mọc trên góc phía Đông,
mặt đất rung động lan tỏa rất lâu,
cả bầu trời bừng sáng chói chang
chiếu đến vô biên theo mọi hướng.
Các tầng trời rung động dữ dội.
Chư Thiên ở các tầng trời chắp tay hướng về Uruvela,
bay về Uruvela
để đảnh lễ Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
Nếu nghìn xưa Phật không ngồi bất động
Thì giờ này con đang ở nơi đâu
Trong rừng thẳm, ngoài bãi bể nương dâu,
Hay đọa đày địa ngục sâu tăm tối.
Nếu như chúng con không gặp được Phật pháp,
không được quy y làm đệ tử của Ngài
thì giờ này chúng con vẫn cứ mãi trôi lăn trong vòng luân hồi khổ đau.
Trong vạn cái khổ
thì cái khổ nhất trên đời
chính là không biết mình đang khổ,
trong vạn cái ngu si,
ngu si nhất là không biết mình đang ngu si.
Chính nhờ có đêm Thành Đạo thiêng liêng ấy
mà chúng con biết mình đang khổ,
biết mình đang ngu si,
bỗng hiểu ra trần gian là cõi tạm bợ
mà bấy lâu nay cứ mải mê theo đuổi.
Từ đây, chúng con đã thấy được ánh sáng chân lý nhiệm mầu,
đã tìm được con đường giải thoát khỏi trầm luân sinh tử,
tìm được con đường dẫn đến bến bờ giác ngộ cao siêu.
Xin dâng Phật cả trái tim, mạng sống,
Làm hạt bụi vương theo bước Người đi,
Để tu hành, diệt ngã chấp, sân si,
Và gìn giữ ánh mặt trời còn mãi.

Tổng số đánh giá: 0

Xếp hạng: 5 / 5 sao