Truyền Thuyết về Quan Âm Bán Dầu

Bồ Tát Quán Thế Âm có nghĩa là quán chiếu, suy xét, lắng nghe âm thanh của thế gian. Sở dĩ ngài mang tên gọi như vậy là do hạnh nguyện từ bi cứu khổ nạn, mỗi khi chúng sanh bị khổ ách, nguy cấp liền nhất tâm niệm danh hiệu của bồ tát, ngài liền quán xét âm thanh đó, lập tức cứu họ thoát khỏi tai ách.

Xưa thật là xưa, Đông Hải là một vùng đất liền, và trên vùng đất liền ấy có một tòa đô thành rất lớn tên là Đông Kinh.

Tương truyền rằng vua của thành Đông Kinh là một tên hôn quân vô đạo, đã giày xéo đất nước khiến Đông Kinh trở thành một quốc gia vô cùng hỗn loạn, đạo đức suy đồi, phong khí bại hoại.Thổ thần của vùng đất ấy bèn đem tình cảnh này trình tấu lên thiên đình, khiến Ngọc Hoàng Thượng Đế nổi cơn thịnh nộ, cho rằng đất Đông Kinh không còn cứu vãn được nữa, thôi thì chi bằng lấy quyết định tối hậu là nhận chìm cả thành này xuống đáy biển sâu!

Ngài Quán Âm nghe tin này vội vàng đến can gián: Một đô thị to lớn như thành Đông Kinh không thể nào không có một người tốt, nếu phá hủy toàn bộ mà không phân biệt trắng đen thì thật là không ổn thỏa chút nào!

Ngài bằng lòng đến thành Đông Kinh quan sát điều tra xem thử, vì không muốn người tốt bị họa lây.

Bồ Tát Quán Âm đến thành Đông Kinh, hóa thành một bà lão mù lòa, tại ngã tư đường mở một quán bán dầu. Ngài lấy nhánh dương liễu từ trong tịnh bình ra, rảy một vài giọt nước tiên, thế là vại dầu lập tức đầy ắp một thứ dầu thượng hảo hạng màu vàng trong vắt. Ngoài cửa tiệm còn treo một tấm bảng ghi rằng: “Một bình nhỏ 3 đồng, ba bình lớn 1 đồng”.

Người trong thành Đông Kinh đọc tấm bảng ấy đều cảm thấy buồn cười: “Nếu chỉ có một đồng mà mua được đến ba bình dầu lớn thì ai tội gì mà bỏ ra ba đồng mua một bình dầu nhỏ”! Thế là người mua dầu dồn dập kéo tới, múc ba bình dầu lớn, vứt xuống một đồng rồi bỏ đi. Thậm chí có kẻ thấy chủ quán là một bà lão mù lòa, cứ thế ngang nhiên đến múc dầu mà chẳng thèm trả tiền.

Ngày nào người mua dầu cũng lũ lượt kéo đến không ngừng, may mà dầu trong vại của bà lão mù múc hoài không hết, múc xong vại lại đầy như cũ, múc tới múc lui mà mực dầu không chút suy suyển. Tình trạng này cứ thế mà kéo dài trong nhiều ngày, khách đến mua dầu ai cũng tham lam đến nỗi Ngài Quán Âm vô cùng thất vọng.

Một hôm, có một anh chàng rất trẻ tuổi, làm nghề bán đậu phụ, đến trả ba đồng tiền mà chỉ múc có một bình dầu nhỏ, rồi còn nói: "Bà lão ơi, cháu múc dầu rồi bây giờ đi đây, bà nhớ thâu tiền nhé"

Bồ Tát Quán Âm vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, vội gọi anh chàng lại: "Cậu em này, người ta ai cũng trả một đồng múc ba bình dầu lớn, còn sao cậu lại trả ba đồng mà chỉ múc có một bình nhỏ mà thôi vậy?"

Anh chàng bán đậu phụ nói: "Bà lão tuổi đã già nua, mắt lại mù loà thật là bất tiện, mà còn mở quán bán dầu không phải là chuyện dễ. Ba đồng một bình dầu nhỏ giá đã phải chăng lắm rồi, làm sao cháu có thể đành đoạn lợi dụng bà cho được?"

Bồ Tát Quán Âm nói: "Người ta làm được, tại sao cậu không làm được?"

Anh chàng bán đậu phụ đáp: "Mẹ cháu có nói, làm người phải có lương tâm, không nên bắt chước kẻ ác làm điều bất lương.”

Thì ra anh chàng bán đậu phụ còn là một người con hiếu thảo. Ngài Quán Âm lại càng hoan hỉ hơn, bèn nói nhỏ với anh chàng: "Nói cho cậu biết, thành Đông Kinh sắp sụp đổ". Anh chàng bán đậu phụ nghe thế thì giật bắn người, mở to cặp mắt ngây dại nhìn bà lão đăm đăm không chịu tin.

Bồ Tát Quán Âm nói: "Tôi nói thật đấy, tôi thấy cậu là người lương thiện tốt bụng nên mới báo trước cho cậu biết. Cậu hãy nhớ kỹ, ngày nào con sư tử đá trước cửa nha môn trào máu miệng là ngày ấy thành Đông Kinh sẽ sụp đổ. Lúc ấy cậu hãy mau mau nhắm hướng đông mà chạy. Hãy nhớ kỹ lấy! Đừng quên!"

Từ ngày ấy trở đi, sáng nào anh chàng bán đậu phụ cũng chạy đến cửa nha môn nhìn con sư tử đá, và cũng từ ngày ấy trở đi, quán bán dầu của bà lão mù tại ngã tư đường cũng không còn nữa. Một buổi sáng nọ, anh chàng bán đậu phụ lại chạy đi nhìn con sư tử đá, thì gặp một người làm nghề đồ tể chuyên mổ lợn. Đồ tể hỏi:"Sao sáng nào cũng thấy cậu chạy tới đây nhìn con sử tử đá vậy?"

Anh chàng bán đậu phụ là một người thật thà nên đem lời báo trước của bà lão mùra kể lại cho đồ tể nghe. Cái gì? Mồm con sư tử đá trào máu? Cái cậu này, sao ngốc quá là ngốc! Đồ tể vừa cười ha hả vừa bỏ đi.

Hôm sau, đồ tể muốn phá anh chàng bán đậu phụ một phen, nên trời còn tờ mờ sáng, đã đem máu lợn mới giết bôi lên mồm con sư tử đá. Chẳng bao lâu sau, anh chàng bán đậu phụ cũng vừa đến nơi, thấy mồm con sư tử đá có máu vội vàng cắm đầu chạy về nhà, vừa chạy vừa la: "Làng xóm ơi! Thành Đông Kinh sắp sụp đổ, hãy chạy mau! Người trong thành cho rằng anh chàng này khùng nên chẳng một ai buồn để ý đến."

Anh chàng bán đậu phụ chạy một mạch tới nhà, cõng mẹ già nhắm hướng đông mà chạy.

Chạy mới được một đoạn đường thì nghe “rầm!” một tiếng, quả nhiên thành Đông Kinh sụp đổ. Chạy được vài bước, thì đất ở phía sau cũng theo những bước ấy mà sụp đổ xuống. Anh chàng chạy không ngừng, thì đất phía sau sụp đổ cũng không ngừng. Cứ thế mà chạy thôi là chạy, tới một lúc anh chàng bán đậu phụ chạy không nổi nữa, đành đặt mẹ già xuống để nghỉ ngơi thở một chút. Kỳ lạ thay, anh chàng ngừng lại nghỉ thì phía sau cũng không nghe tiếng sụp đổ nữa.

Anh chàng bán đậu phụ quay đầu lại thì thấy sau lưng mình là cả một mặt biển mênh mông, thành Đông Kinh phồn hoa nay không còn nữa!

Hai mẹ con anh chàng bán đậu phụ bèn cất nhà ở ngay chỗ đã dừng chân nghỉ ngơi. Dần dần, vùng đất này cũng trở nên thịnh vượng. Vì hai mẹ con anh chàng bán đậu phụ ngừng chân nghỉ ngơi rồi mặt biển mới định lại nên chỗ này có tên là “Định Hải”. Còn chỗ anh chàng bán đậu phụ đặt mẹ già xuống nghỉ chân ban đầu có tên là “Phóng Nương Tiêm” (mũi Đặt mẹ xuống), sau này, người ta đổi lại thành “Hoàng Dương Tiêm”.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Cuộc Sống

Chó Cắn Lưỡi Tự Sát Vì Biết Nó Sắp Chết

Quả báo ác nghiệt của việc ăn thịt không hề nhỏ nhặt. Lại nếu như những sinh mạng mà chúng ta giết hại để ăn thịt đó, trong đời trước đã từng là cha mẹ, anh em, vợ chồng của ta thì biết nói sao đây? Lại nếu như chúng đã từng là bà con quyến thuộc của ta thì biết nói sao đây? 

Quả Báo Của Việc Cắt Đầu, Lột Da Ếch

Hầu hết chúng ta trong cuộc sống đều cho rằng bò, gà, heo, vịt... là những "vật dưỡng nhân", tức là để phục vụ tất yếu cho mạng sống của con người. Tuy nhiên, nghĩ như vậy thì có thật sự công bằng hay không khi tất cả mọi loài trên cuộc đời này đều khát khao sự sống.

Kiếp trước bất hiếu với cha mẹ - Kiếp này cô đơn

Kiếp này không cha không mẹ, kiếp trước phản nghịch bất hiếu

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Gia Đình

Hiếu Kính Cha Mẹ, Phúc Báo Vô Lượng

Hiện nay, mọi người mỗi khi đến ngày sinh nhật thì mổ gà, mổ lợn, mổ cá làm tiệc ăn mừng. Điều này đã vi phạm tôn chỉ báo ơn hiếu kính cha mẹ của trời đất, như vậy không những không có công đức gì, ngượi lại hủy hoại và tiêu hao đi phúc báo và may mắn.

Bán Lợn Hóa Ra Bán Con

Phóng sanh là thấy các loại chúng sanh có mạng sống đang bị bắt nhốt, giam cầm, sắp sửa bị giết hại, mạng sống trong phút giây nguy ngập liền phát lòng từ bi tìm cách cứu chuộc. Trong tất cả các tội ác, tội ác sát sanh là nặng nhất. Trong tất cả các công đức, phóng sanh là công đức lớn nhất.

Hiếu Kính Cha Mẹ, Cả Nhà Thoát Chết

Tháng ba năm Giáp Ngọ thời nhà Thanh, con trai của Cố Thành trú tại Thành Đông, huyện Vũ Tiến, tỉnh Giang Tô lấy Tiền Thị làm vợ. Có một lần, Tiền Thị về nhà cha mẹ đẻ,không lâu quê chồng xuất hiện dịch bệnh, truyền nhiễm rất nhanh và rộng, rất nhiều người chết, mọi người đều sợ bị truyền nhiễm, đến cha mẹ cũng không dám qua hỏi thăm.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Tình Yêu

Một Câu Chuyện Về Ái Tình Luân Hồi

Ngày xưa, có một thư sinh nọ đã ấn định ngày thành thân với vị hôn thê của mình. Tuy nhiên vào đúng ngày ước hẹn, vị hôn thê của chàng thư sinh lại đi lấy người đàn ông khác.

Thiên Niên Chờ Đợi

Có một thiếu nữ dung mạo rất xinh đẹp, xuất thân khuê các, lại có rất nhiều tài nghệ. Ngưỡng cửa nhà nàng có nhiều bà mối tìm đến, nhưng nàng vẫn chưa muốn kết hôn. Bởi vì nàng luôn chờ đợi sự xuất hiện của lang quân như ý.

Đức Phật và con nhện

Truyền thuyết kể lại rằng, trên mái hiên của ngôi chùa Linh Ẩn (灵隐). Có một con nhện đã dệt mạng hàng nghìn năm, một hôm, Đức Phật nói với con nhện: “Trên đời này cái gì quý nhất?”

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Giáo Dục

Giáo Dục Nhân Quả 14: Mời người sử dụng các chất gây say nghiện hậu quả chính ta sẽ bị mất ngủ, ngu dốt, điên loạn

Nhân: Mời người sử dụng các chất gây say nghiện
Quả: Mất ngủ, ngu dốt, điên loạn

Điều này đôi khi chính người lớn chúng ta còn mắc phải thì làm sao chúng ta có thể dạy con trẻ mình làm được như vậy?

Giáo Dục Nhân Quả 1: Làm sao để lớn lên dễ tìm công việc?

Nhân: Lúc nhỏ siêng năng làm việc nhà
Quả: Lớn lên dễ tìm công việc

Đôi khi nghe thật dễ nhưng làm thể nào chúng ta có những cách để khuyên một đứa trẻ biết siêng năng làm việc nhà?

Giáo Dục Nhân Quả 15: Người trồng cây phóng sinh sẽ được sống lâu khoẻ mạnh

Nhân: người trồng cây phóng sinh
Quả: Được sống lâu khoẻ mạnh

Cho đi sự sống, không chỉ của các loài động vật và còn là thực vật, bạn sẽ sẽ gặt hái là được 1 sự sống khoẻ mạnh bền vững.

Log in

Notice: Trying to access array offset on value of type null in /home/cauchuye/public_html/templates/gk_university/layouts/blocks/tools/login.php on line 21
" /> create an account