Bán Lợn Hóa Ra Bán Con

Phóng sanh là thấy các loại chúng sanh có mạng sống đang bị bắt nhốt, giam cầm, sắp sửa bị giết hại, mạng sống trong phút giây nguy ngập liền phát lòng từ bi tìm cách cứu chuộc. Trong tất cả các tội ác, tội ác sát sanh là nặng nhất. Trong tất cả các công đức, phóng sanh là công đức lớn nhất.

 Phóng sanh là thấy các loại chúng sanh có mạng sống đang bị bắt nhốt, giam cầm, sắp sửa bị giết hại, mạng sống trong phút giây nguy ngập liền phát lòng từ bi tìm cách cứu chuộc. Trong tất cả các tội ác, tội ác sát sanh là nặng nhất. Trong tất cả các công đức, phóng sanh là công đức lớn nhất.Trong tất cả các công đức, phóng sanh là công đức lớn nhất.

 BÁN LỢN HÓA RA BÁN CON

Vào đời nhà Tùy, trong khoảng niên hiệu Đại Nghiệp năm thứ 8 tại huyện Nghi Châu, tỉnh Quảng Tây, có người tên Hoảng Phủ Thiên, lấy trộm 60 đồng tiền của mẹ. Người mẹ mất tiền không tìm thấy, truy xét tra hỏi khiến cho tất cả người trong nhà đều chịu đòn roi.

Qua năm sau, Phủ Thiên chết, lại thác sinh thành một con lợn trong nhà. Lợn lớn lên rồi, người nhà liền bán cho ông xã trưởng ở một thôn xa, được sáu trăm đồng tiền. Đêm đó, người vợ của Phủ Thiên vừa ngủ thiếp đi thì mộng thấy một con lợn nói rằng: “Tôi là chồng cô trước đây, vì lấy trộm sáu mươi đồng tiên của mẹ nên khiến cho cả nhà đều bị đòn roi. Do tội ấy phải sinh làm thân lợn, nay lại bị đem bán đi. Mong cô hãy mau mau chuộc tôi về, nếu để chậm ắt là tôi sẽ bị người giết thịt”.

Người vợ giật mình tỉnh dậy, trong lòng hoàn toàn không tin. Nhưng khi thiếp ngủ lại thì cũng mơ thấy như vậy nữa, lại còn nghe lợn hối thúc khẩn thiết hơn. Khi tỉnh dậy suy nghĩ rằng tình hình đã gấp rút lắm, liền lập tức mặc áo vào, sang gõ cửa phòng mẹ chồng. hóa ra bà mẹ Phủ Thiên cũng đã thức giấc từ lâu, vì bà cũng nằm mộng thấy giống hệt như cô. Khi ấy đã quá nửa đêm, mà nhà ông xã trưởng mua lợn cách đó đến ba mươi dặm. Bà mẹ sợ không chuộc được lợn, liền lấy ra 1200 quan tiền, sai người con cả cùng đi với đứa con trai của Phủ Thiên sang chuộc. Nào ngờ lễ tế của làng đã sắp xếp đâu vào đó, nên ông xã trưởng nhất quyết cự tuyệt không cho chuộc lợn.

Nhân lúc còn đêm tối, gia đình Phủ Thiên liền nhờ một đám hung đồ có thế lực đến ép buộc xã trưởng phải cho chuộc lại. Xã trưởng bất đắc dĩ không dám chống cự, đành thả lợn ra. Trên đường về, khi đi ngang qua một bãi đất hoang rộng lớn, người anh cả liền nói với lợn: “Nếu đúng là em ta thì hãy đi lên trước”. Lợn lập tức chạy lên phía trước, theo đúng đường về nhà.

Sau đó, xóm giềng biết chuyện đều cười chê, đàm tiếu. Con cái của Phủ Thiên lấy làm xấu hổ lắm, suy nghĩ rồi bàn với nhau: “Nếu để cha ta thế này, ắt con gái trong nhà chẳng ai nhìn đến. Trước đây cha ta rất thân với nhà họ Từ, có thể mang gửi nhờ bên ấy, chúng ta định kỳ chu cấp thức ăn là được”.

Lợn nghe qua những lời ấy, nước mắt chảy ra ràn rụa, liền vẫy đuôi rồi tự đi đến nhà họ Từ, cách đó bốn mươi dặm. Đến niên hiệu Đại Nghiệp thứ 11, lớn chết ở nhà họ Từ.

Lời bàn

Một khi đã thay hình đổi dạng, hết thảy người nhà đều không thể nhận biết được. Cho nên nói rằng, trong chốn luân hồi thì gia đình quyến thuộc xét cho cùng cũng chỉ là những quan hệ giả tạm, không chân thật.

Giảng rộng

Pháp luật trừng trị tội nhân, không có hình phạt nào nặng hơn tội chết; cha mẹ thương yêu con cái cũng không làm gì khác hơn là ban cho và nuôi dưỡng chu toàn sự sống. Cho nên có thể biết rằng, việc xấu ác nhất chính là giết hại, mà việc hiện thiện nhất chính là cứu mạng phóng sinh. Hãy xem khi các con thú bị đuổi bắt, chúng cũng kinh sợ trốn chạy, phát tiếng kêu la thảm thiết, cố sức vượt rào leo tường để mong chạy thoát. Nếu đem so với con người chúng ta, gặp khi bị lệnh vua bắt bớ đuổi giết, cha mẹ kinh hoàng chẳng biết phải làm sao, vợ con gia quyến bị đẩy vào cảnh chết không đường thoát, nỗi hãi hùng kinh sợ ấy nào có khác gì nhau?

Lại xem khi con vật bị giết hại, như lúc cắt tiết một con gà, cả bầy gà kinh hãi kêu la, mổ thịt một con lợn, cả đàn lợn buồn bã bỏ ăn. Nếu đem so với con người chúng ta, gặp lúc loạn lạc giặc cướp lộng hành, trước mắt nhìn thấy cha mẹ bị giết hại, vợ con bị bắt bớ đưa đi, tình cảnh bi thương ấy cũng tương đồng không khác.

Lại hãy xem khi con vật bị cắt xẻ giết mổ, ruột gan phơi ra mà nơi miệng còn thều thào hơi thở, hoặc cổ họng đã bị cắt đứt mà đôi mắt vẫn còn mở to chưa kịp nhắm. Nếu đem so với con người chúng ta, lúc lâm chung đớn đau thống khổ, toàn thân bất động, chỉ biết đưa mắt nhìn, đành cam tâm bất lực nào có khác chi nhau? Nếu trong lúc ấy mà nhẫn tâm giết hại, thì nỗi oán hận của con vật bị giết biết nói sao cho hết? Nếu trong lúc ấy lại có người bỏ tiền mua để cứu mạng thả ra, thì sự cảm kích tri ân cũng nói sao cho hết?.

Việc phóng sinh không nên làm theo kỳ hạn thường xuyên nhất đinh, e rằng có người biết được ngày tháng ta mua vật phóng sinh nên sẽ cố sức đuổi bắt để mang đến bán. Việc phóng sinh cũng không nên chọn một địa điểm cố đinh, e rằng có người biết được sẽ đợi sau khi ta phóng sinh vật mạng rồi tìm cách bắt chúng lại. Phóng sinh cũng không giới hạn đối với loài vật nào, dù vật mạng lớn nhỏ cũng đều nên cứu sống.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Cuộc Sống

Bố thí giúp người - Sung túc mọi người yêu thương

Luật nhân quả là quy luật khách quan của sự sống trong vũ trụ. Có tu học Phật pháp hay không thì mọi người đều sống trong luật nhân quả. Từ sự vận hành của thiên thể, sự chuyển động của sông núi, cho đến cành cây ngọn cỏ, tất cả đều là kết quả của sự vận hành luật nhân quả.

Luật nhân quả là nền tảng của đạo Phật. Với trí tuệ giác ngộ tuyệt vời, Đức Phật đã nói với chúng ta dưới góc độ nhân quả ba đời: nguyên nhân chính của sự giàu có là bố thí.

Quả Báo Của Việc Cắt Đầu, Lột Da Ếch

Hầu hết chúng ta trong cuộc sống đều cho rằng bò, gà, heo, vịt... là những "vật dưỡng nhân", tức là để phục vụ tất yếu cho mạng sống của con người. Tuy nhiên, nghĩ như vậy thì có thật sự công bằng hay không khi tất cả mọi loài trên cuộc đời này đều khát khao sự sống.

Câu Chuyện Nhân Quả Có Thật

Có một câu chuyện có thật vào thời Quang Tự:

Anh Giả đến từ Giang Tô, đang làm việc tại một công ty nước ngoài ở khu Tô Giới, Thượng Hải. Rất được ông chủ tin tưởng.

Trước Tết Đoan Ngọ, ông chủ đã cử anh ta đến phía nam thành phố để truy thu các khoản nợ. Anh lấy chiếc túi da và lên đường.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Gia Đình

Lão Tăng Khai Thị, Hiếu Kính Cha Mẹ

HÃY YÊU THƯƠNG BỐ MẸ HƠN CẢ BẢN THÂN CỦA MÌNH
TU ĐÂU CHO BẰNG TU NHÀ
THỜ CHA KÍNH MẸ MỚI LÀ CHÂN TU.

Hiếu Kính Cha Mẹ, Phúc Báo Vô Lượng

Hiện nay, mọi người mỗi khi đến ngày sinh nhật thì mổ gà, mổ lợn, mổ cá làm tiệc ăn mừng. Điều này đã vi phạm tôn chỉ báo ơn hiếu kính cha mẹ của trời đất, như vậy không những không có công đức gì, ngượi lại hủy hoại và tiêu hao đi phúc báo và may mắn.

Hiếu Kính Cha Mẹ, Cả Nhà Thoát Chết

Tháng ba năm Giáp Ngọ thời nhà Thanh, con trai của Cố Thành trú tại Thành Đông, huyện Vũ Tiến, tỉnh Giang Tô lấy Tiền Thị làm vợ. Có một lần, Tiền Thị về nhà cha mẹ đẻ,không lâu quê chồng xuất hiện dịch bệnh, truyền nhiễm rất nhanh và rộng, rất nhiều người chết, mọi người đều sợ bị truyền nhiễm, đến cha mẹ cũng không dám qua hỏi thăm.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Tình Yêu

Tình Yêu Cũng Có Nhân Quả Luân Hồi

Đức Phật nói: Tình yêu có luân hồi.

Trong nhân quả của hôn nhân, tình cảm giữa người với người là định mệnh. Đó là nhân quả luân hồi, duyên nợ ở kiếp trước, gặp ở kiếp này. Do vướng mắc ở kiếp trước, nên đời này tương phùng gặp nhau.

Đức Phật và con nhện

Truyền thuyết kể lại rằng, trên mái hiên của ngôi chùa Linh Ẩn (灵隐). Có một con nhện đã dệt mạng hàng nghìn năm, một hôm, Đức Phật nói với con nhện: “Trên đời này cái gì quý nhất?”

Một Câu Chuyện Về Ái Tình Luân Hồi

Ngày xưa, có một thư sinh nọ đã ấn định ngày thành thân với vị hôn thê của mình. Tuy nhiên vào đúng ngày ước hẹn, vị hôn thê của chàng thư sinh lại đi lấy người đàn ông khác.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Giáo Dục

Giáo Dục Nhân Quả 11: Nếu bất kính với thầy cô về sau lời nói của bạn sẽ không ai nghe

Nhân: Bất kính với thầy cô
Quả: Lời nói không ai lắng nghe

"Tiên học lễ hậu học văn" là điều không bao giờ cũ, một đứa trẻ có học giỏi bao nhiêu nhưng chẳng thể có lòng tôn kính với những người đã dạy cho mình thì về sau có nói đúng vẫn khôn ai lắng nghe.

Giáo Dục Nhân Quả 2: Làm sao để học 1 biết 10, kiến thức uyên bác?

Nhân: Điều hay dạy người khác không giấu diếm
Quả: Học một biết mười, kiến thức uyên bác

Tự học cho bản thân đã khó, vậy làm sao để cho trẻ mở lòng ra và tìm thấy niềm vui trong việc chỉ dạy người khác?

Giáo Dục Nhân Quả 13: Bị thất nghiệp là do không yêu lao động, không yêu việc làm

Nhân: Không yêu lao động, không yêu việc làm
Quả: Bị thất nghiệp

Rất nhiều bạn trẻ ngày nay kén chọn những công việc đến với mình, đây chính là nhân quả về sau ta bị thật nghiệp. Vậy làm sao ta có thể dạy cách yêu công việc và luôn làm việc hết mình với tất cả những việc đến với mình?

Log in

Notice: Trying to access array offset on value of type null in /home/cauchuye/public_html/templates/gk_university/layouts/blocks/tools/login.php on line 21
" /> create an account