Tỳ Kheo Ni Pháp Thí Nữ

Đức Thế Tôn truyền giới bằng thư,
Thọ trì viên mãn tỳ kheo ni giới.

Lúc Đức Như Lai ở thành Xá – vệ, có hai vị đại thần của quốc vương Tát – ca, một vị tên là Trì Thú, một vị tên là Tài Thí. Hai người kết giao vô cùng thân thiết, cùng giao ước sau này sẽ kết thông gia với nhau.

Không lâu sau, phu nhân của đại thần Trì Thú hạ sinh một người con trai tuấn tú, đặt tên là Tát – ca.

Sau đó, phu nhân của đại thần Tài Thí cũng hạ sinh một người con gái đoan trang xinh đẹp. Nhưng bé gái này vừa chào đời đã khóc mãi không thôi, dỗ thế nào cũng không chịu nín. Mãi đến một ngày, nhân có trưởng lão tỳ - kheo ni Ma – ha Ba – xà- ba-đề đến nhà đại thần Tài Thí thuyết pháp, chỉ trong lúc thuyết pháp em bé gái đó mới nín khóc.

Mấy lần thuyết pháp sau đó cũng như vậy, chỉ cần nghe âm thanh thuyết giảng giáo pháp giải thoát của Phật- A- di- đà là em bé gái đó mới chịu nằm yên thôi không khóc.

Đại thần Tài Thí thầm nghĩ, con gái mình thích nghe Phật pháp như vậy, rất có căn lành. Hơn nữa, tên ông lại là Tài Thí, nên liền đặt tên cho em là Pháp Thí Nữ.

Sau khi Pháp Thí Nữ lớn lên, sinh khởi được tín tâm rất lớn đối với phương pháp giải thoát của Đức Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn, thường xuyên tận dụng nhân duyên cha mẹ thỉnh tăng chúng đến cúng dường để được nghe Đức Như Lai thuyết pháp. Không lâu sau, cô phát tâm quay về nương tựa Ba ngôi báu, vâng theo giới luật, tinh tấn nỗ lực thực hành giáo pháp, chứng quả Bất hoàn, đầy đủ các loại thần thông và thần biến.

Tỳ Kheo Ni Pháp Thí Nữ

Cô rất muốn xuất gia sống đời tỉnh thức, liền khẩn khoản xin với cha mẹ. Cha mẹ cô khó xử vô cùng, cố giải thích với cô:

- Con à, lúc con chưa ra đời, cha đã hứa gả con cho Tát – ca, con trai đại thần Trì Thú rồi. Nếu đồng ý cho con xuất gia, cha mẹ biết ăn nói thế nào với đại thần Trì Thú đây?

Pháp Thí Nữ liền thưa với cha mẹ:

- Con đối với thế gian vốn không còn tham luyến, việc kết hôn đâu có ý nghĩa gì?

Cha mẹ cô suy nghĩ giây lát rồi nói:

- Cha mẹ không dám đồng ý với yêu cầu của con. Nếu như quả thật con muốn xuất gia, có thể cung thỉnh đức như Lai và tăng chúng đến, cũng báo cho Tát – ca biết để cùng đến, tới lúc đó con hãy quyết định!

Đến ngày cung thỉnh tăng chúng thọ cúng, đức Như Lai và chúng tăng đắp y, ôm bát bước đi những bước khoan thai đến nhà đại thần Tài Thí. Đại thần Tài Thí đích thân dâng cơm nước ngon ngọt cúng dường. Sau khi đức Thế Tôn và chúng tăng thọ trai xong liền truyền dạy giáo pháp giải thoát phù hợp với căn cơ của họ.

Chàng trai Tát – ca sau khi được báo tin liền dẫn một số tùy tùng đến bao vây quanh nhà đại thần Tài Thí, chờ đợi Pháp Thí Nữ.
Đức Thế Tôn thuyết pháp xong trở về tịnh xá, Pháp Thí Nữ cũng đi theo phía sau chư tỳ - kheo ni. Tát ca thấy cô đi ra liền đuổi theo, định bắt trở lại. Ngay lập tức cô hiện thân bay lên không trung, thị hiện đủ các loại thần biến.

Tỳ Kheo Ni Pháp Thí Nữ

Tát ca thấy vậy cho là vô cùng hi hữu, liền sinh khởi tín tâm, do đó ngưỡng vọng lên Pháp Thí Nữ đang ở trên hư không mà cầu xin:

- Xin cô hãy đáp xuống, từ nay cô muốn làm gì thì tùy ý. Nhưng xin cô hãy từ bi cứu vớt chúng tôi là những chúng sinh đang trôi lăn trong sinh tử luân hồi. Tôi đồng ý để cho cô xuất gia, vả lại còn muốn cúng dường cho cô nữa.

Pháp Thí Nữ liền từ trên không trung đáp xuống, truyền dạy cho Tát – ca giáo pháp giải thoát của Phật – đà. Sau khi nghe xong, Tát ca hoan hỷ cáo từ ra về.

Pháp Thí Nữ đến kinh đường của ni chúng, thọ giới sa – di và thức xoa ma na.Tiếp đó cô muốn thọ giới tỳ - kheo ni, nhưng việc thọ giới tỳ - kheo ni cần phải đến rừng Kỳ- Đà, nơi chúng tăng cư ngụ. Vì tướng mạo của cô đoan trang xinh đẹp không ai sánh bằng nên có rất nhiều chàng trai luôn theo đuổi. Những người ấy nghe nói cô xuất gia, liền dùng vũ lực nhiều lần uy hiếp kinh đường của ni chúng.

Chúng tỳ kheo ni không dám đảm bảo có thể đưa cô đến rừng Kỳ đà an toàn, nhưng để cô ở lại trong chùa thì mỗi ngày đều có nhiều chàng trai đến quấy nhiễu, cũng rất phiền phức. Vì thế, ni chúng bèn tạm đưa cô về nhà. Tiếp đó, họ đến chỗ đức Thế Tôn, kể lại đầu đuôi sự việc và xin được Ngài chỉ dạy.

Đức Như Lai từ bi dạy:

- Trong trường hợp này, đại chúng có thể dùng phương pháp gửi thư để truyền giới

Sau đó, Ngài bảo một đệ tử mang thư đến cho Pháp Thí Nữ, trong thư viết: “Vì có chướng ngại nghịch duyên không thể thọ giới, Thế Tôn đã chấp thuận. Nay Đức Thế Tôn và chúng tăng ở rừng Kỳ - đà niệm nghi quĩ, con tại nơi đó quán tưởng cũng có khả năng được trọn đủ giới thể”.

Nhân việc này, Đức Như Lai chỉ dạy thêm cho chúng tăng:

- Từ nay trở đi, đại chúng có thể dùng phương thức truyền giới bằng thư. Sau này nếu có ai gặp chướng ngại nghịch duyên có thể dùng phương thức truyền giới bằng thư.

Nhờ đó, tuy Pháp Thí Nữ không được thọ giới trước Phật nhưng cũng được trọn đủ giới thể tỳ - kheo ni.

Tỳ-kheo ni Pháp Thí Nữ tinh tấn nỗ lực tu tập giáo pháp giải thoát của Phật-đà, sau cùng phá trừ được phiền não trong Ba cõi, chứng đắc quả vị A-la hán. Cô đạt đến cảnh giới tu chứng không còn phân biệt, thấy vàng và phân bò đều như nhau, hư không và bàn tay chẳng có sai khác; chư thiên đều xưng tán công đức thậm thâm vi diệu của cô.

Lời giảng của Đức Thế Tôn về việc nguyên nhân khiến Pháp Thí Nữ được truyền giới bằng thư.

Lúc đó, chúng tỳ-kheo bạch hỏi đức Thế Tôn:

- Kính bạch đức Thế Tôn! Nhân duyên gì mà đời này sư cô Pháp Thí Nữ được sinh vào gia đình quyền quí, sinh tâm hoan hỉ đối với Phật pháp, xuất gia sống đời tỉnh thức và chứng đắc quả vị A-la-hán? Lại vì nhân duyên gì mà được Phật chấp thuận truyền giới bằng thư? Ngưỡng mong đức Như Lai giảng nói cho chúng con được rõ.

Đức Như Lai từ hòa nhìn đại chúng, dạy rằng:

- Đây đều là do nguyện lực đời trước của sư cô ấy. Trong Hiền kiếp này, lúc đức Phật Ca-diếp còn tại thế, khi đó tuổi thọ con người lên đến 20.000 tuổi, tại vườn Lộc Dã ở Ấn Độ có một cô gái hết sức xinh đẹp. Khi lớn lên, cô phát tâm xuất gia sống đời tỉnh thức trong giáo pháp giải thoát của đức Ca diếp Thế Tôn.

Trong lúc chuẩn bị thọ giới tỳ-kheo ni, cũng gặp phải một số chướng ngại nghịch duyên. Lúc đó, đức Phật Ca-diếp từ bi chấp thuận phương thức thọ giới bằng thư cho cô, giúp cô thọ nhận giới thể. Sau đó, cô tinh tấn nỗ lực tu trì, chứng đắc quả vị A-la-hán. Sau khi chứng quả, cô hiển thị các loại thần biến, rồi nhập Niết-bàn.

Khi ấy, vị tỳ-kheo ni là thầy của cô, người đã chuyển thư cho cô, vẫn chưa được chứng quả. Vị này liền đem nhục thân của cô xây tháp, dùng các loại hoa hương, phẩm vật tốt đẹp để cúng dường.

Đến khi sắp lâm chung, vị tỳ-kheo ni này phát nguyện: “Con cả đời xuất gia sống đời tỉnh thức, nghiêm trì giới luật, tuy chẳng đạt được thành tựu gì to lớn lắm, nhưng nhờ công đức ấy cũng xin nguyện sau này được sinh trong giáo pháp của đức Thích-ca Mâu-ni Thế Tôn, trở thành vị tỳ-kheo ni được đức Như Lai đặc biệt chấp thuận truyền giới bằng thư, tiếp nhận trọn đủ giới thể, cũng giống như vị đệ tử đời này của con, vả lại còn sinh khởi tâm hoan hỉ với Phật, xuất gia sống đời tỉnh thức, chứng đắc quả vị A-la-hán.”

Vị tỳ-kheo ni ấy nay chính là Pháp Thí Nữ. Bởi cô đã phát nguyện như vậy, nên nay được ở trong giáo pháp của ta xuất gia sống đời tỉnh thức, chứng quả, vả lại còn là vị tỳ-kheo ni được ta chấp thuận truyền giới bằng thư, được trọn đủ giới thể.

Lời giảng của Đức Thế Tôn về nguyên nhân Pháp Thí Nữ có tướng mạo xinh đẹp.

Chúng tỳ-kheo lại thỉnh vấn đức Như Lai:

– Kính bạch đức Thế Tôn! Vì nhân duyên gì mà đời này Pháp Thí Nữ có tướng mạo xinh đẹp, khiến cho rất nhiều nam nhân gây chướng ngại, làm cô khó khăn trong việc thọ trì Phạm hạnh? Ngưỡng mong đức Như Lai nói rõ nhân duyên đó cho chúng con tường tận.

Đức Thế Tôn ôn tồn đáp:

– Này các tỳ-kheo! Không chỉ đời này, mà đời trước mỗi khi cô ấy thọ trì tịnh giới đều bị chướng ngại nghịch duyên. Rất lâu xa về trước, có người con trai của một lái buôn cưới được người vợ rất tâm đầu ý hợp, cùng nhau hưởng thụ đời sống tốt đẹp. Suốt ngày người chồng chỉ tham luyến sắc đẹp của vợ mình, say đắm trong tình dục, không thèm để ý đến bất cứ chuyện gì.

Người lái buôn lấy làm lo lắng vì thấy con trai không lo gì đến việc buôn bán làm ăn trong gia đình, nhưng bất luận khuyên răn thế nào, đều chẳng có tác dụng. Sau đó, người lái buôn đành phải nghiêm khắc sai người con trai ấy đến một nơi rất xa để buôn bán.

Sau khi ra đi, vì quá nhớ thương vợ, anh ta liền tìm cách nhờ một vị tiên nhân bà-la-môn dùng phép thuật giúp anh thường xuyên trở về nhà sống chung với vợ mà trong nhà không ai hay biết. Không lâu sau đó, vợ anh mang thai. Nhưng rồi vị tiên nhân bà-la-môn từ chối không giúp anh nữa. Từ đó anh không thể đi về, hai vợ chồng đành bặt vô âm tín.

Khi người trong nhà biết vợ anh đã có thai, ai nấy đều sinh lòng ngờ vực. Người mẹ chồng tra hỏi một cách hung dữ:

– Con trai ta không có ở nhà, vậy rốt cuộc cái thai này là của ai?

Cô con dâu kể lại chuyện người chồng thường xuyên trở về sống chung. Nhưng cha mẹ chồng cô không ai tin được chuyện đó, liền đuổi cô ra khỏi nhà.

Từ đó cô phải lưu lạc khắp đầu đường cuối chợ. Khi cô đến một thành phố nơi đất khách quê người và chuyển dạ sinh con, quanh cô không có ai để chăm sóc cả. Lúc đó, cô đau đớn đến nỗi ngất lịm đi. Trong lúc cô hôn mê, có một con chó tên Quýnh-ba đến tha đứa bé mới sinh chạy đi mất. Khi cô tỉnh dậy liền đi khắp nơi để dò hỏi tìm kiếm đứa bé, mới biết đứa bé sau khi bị chó tha đi đã được một gia đình lái buôn trong vùng nhặt về nuôi dưỡng.

Cô thầm nghĩ, tấm thân mình rày đây mai đó, tự lo sinh sống còn chưa nổi, làm sao có khả năng nuôi dưỡng đứa con? Chi bằng tạm thời cứ để cho gia đình người lái buôn ấy nuôi dưỡng, may ra con mình còn có được cuộc sống sung sướng! Thế là, tuy lòng cô không nỡ rời xa song phải cố đè nén nỗi đau tím ruột bầm gan, quay lưng bước đi.

Ngày nọ, trong lúc cô đang đi xin ăn thì bị một tên thủ lãnh của bọn đạo tặc nhìn thấy và để ý, muốn bắt cô về làm thiếp. Cô nghĩ bụng: “Nếu mình làm vợ hắn, lương tâm nào cho phép. Mình là phụ nữ đã có chồng, chồng mình vẫn luôn nghĩ nhớ đến mình; vả lại, mình là cư sĩ đã quay về nương tựa Ba ngôi báu, phát nguyện giữ tròn năm giới cấm, nhất định không thể phạm vào việc tà dâm.”

Nghĩ như vậy rồi, chờ khi trời tối cô liền hóa trang thành ma quỉ quậy phá trong phòng của tên tướng cướp, làm cho hắn sợ run cầm cập, quì xin tha mạng. Cô liền dọa hắn không được đụng vào người đàn bà vừa mới bắt về. Hắn sợ sệt rối rít vâng lời. Hôm sau, hắn liền mang bán cô vào kỹ viện.

Tại đây, vì không muốn phải rơi vào con đường ô nhục, cô đành phải tiếp tục hóa trang thành ma quỷ mỗi đêm để hù dọa các kỹ nữ, bảo họ không được ép cô tiếp khách. Các kĩ nữ đều ngỡ là ma quỷ thật nên sợ hãi vâng lời, miễn cưỡng nuôi cô trong kỹ viện mà không dám để cô tiếp khách. Thế nhưng nhiều ngày sau đó, tin đồn về việc trong kỹ viện có ma quỷ lan rộng ra ngoài, khiến cho rất nhiều khách làng chơi không còn dám đến kỹ viện đó nữa. Từ đó, việc làm ăn buôn bán bị đình trệ, suy sụp. Các kỹ nữ đều muốn tống cô đi nơi khác, nhưng lại sợ mạo phạm với ma quỷ. Vì thế, họ đành phải để cô lưu lại kỹ viện trong một thời gian khá dài.

Lúc đó, đứa con của cô cũng đã lớn lên. Mọi người đều gọi cậu là Quýnh-ba, theo tên con chó đã tha cậu ngày trước. Quýnh-ba rất thông minh, học hỏi thông đạt các môn học vấn thế gian. Sau khi cha mẹ nuôi qua đời, cậu được thừa kế gia sản, rồi do công việc làm ăn buôn bán nên cũng thường lui tới thành phố mẹ cậu đang sống.

Người mẹ không lúc nào không nhớ đến đứa con bị chó tha đi ngày trước, vẫn không ngừng dò la, theo dõi tin tức. Một hôm, nhờ bà gặp được một người cùng buôn bán với Quýnh-ba nên mẹ con mới có cơ hội nhận được nhau. Quýnh-ba lập tức đến kỹ viện rước mẹ về.

Còn người cha của Quýnh-ba, sau nhiều năm buôn bán nơi đất khách quê người đã tích lũy được một số tiền lớn, liền trở về quê nhà. Về đến nơi chỉ thấy cha mẹ ra đón chứ không thấy người vợ yêu dấu của mình đâu cả, liền hỏi cha mẹ. Cha mẹ anh liền thuật lại tường tận chuyện vợ anh ở nhà tự nhiên có thai, đã bị đuổi ra khỏi nhà. Nghe xong, người chồng tội nghiệp chỉ còn biết giậm chân kêu trời, liền nói với cha mẹ:

– Đứa con cô ấy mang trong bụng đích thật là con của con đấy mà!

Sau khi nghe biết ngọn nghành sự việc, nghĩ đến nỗi oan khuất và bất hạnh của vợ, người chồng không kiềm chế được sự thương tâm quá đỗi nên tâm trí bỗng chốc phát cuồng. Ông xé hết quần áo, bỏ nhà ra đi lang thang khắp nơi, miệng luôn lẩm bẩm: “Lang-ba em yêu! Lang-ba em yêu của anh!” Ông lang thang khắp nơi và vẫn ở trong tình trạng điên loạn nhiều năm như vậy.

Sau đó, khi nhân duyên đoàn tụ thành thục. Một hôm, ngoài cổng nhà Quýnh-ba không biết từ đâu bỗng xuất hiện một người điên, miệng luôn lẩm bẩm: “Lang-ba em yêu!”

Quýnh-ba nghe vậy liền nói cho mẹ biết:

– Không biết từ đâu bỗng xuất hiện một người điên ở trước nhà mình, luôn miệng lảm nhảm mỗi một câu: “Lang-ba em yêu.”

Người mẹ ngạc nhiên nói:

– Lang-ba chính là tên của mẹ, để mẹ ra xem ông ấy có phải là cha con không.

Thế là bà vội vã chạy ra xem. Quả nhiên nhận ra người ấy chính là chồng mình. Bà liền dẫn ông ta vào nhà và nói:

– Anh ơi, Lang-ba chính là em đây!

Vừa nghe câu nói ấy, ngay tức khắc người chồng khôi phục thần trí, nhận ra được vợ. Từ đó gia đình được đoàn tụ, nỗi vui mừng đan xen với nhớ nhung, cả nhà ôm nhau khóc. Đôi vợ chồng nhiều năm cách biệt đó, cuối cùng lại được trùng phùng, cùng nhau an hưởng những năm tháng cuối đời còn lại.

Này các tỳ-kheo! Người phụ nữ đó chính là tiền thân của Pháp Thí Nữ. Pháp Thí Nữ thuở ấy hết lòng nghiêm trì cấm giới, giữ hạnh thanh tịnh, phải chịu nhiều chướng ngại nghịch duyên nhưng vẫn không thối chí. Mãi đến đời này cũng có rất nhiều người gây chướng ngại, tạo nghịch duyên cho cô.

Sau khi đức Thế Tôn kể rõ nhân duyên tiền kiếp của tỳ-kheo ni Pháp Thí Nữ, các vị tỳ-kheo đều hoan hỷ tin nhận.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Cuộc Sống

Câu Chuyện Nhân Quả Có Thật

Có một câu chuyện có thật vào thời Quang Tự:

Anh Giả đến từ Giang Tô, đang làm việc tại một công ty nước ngoài ở khu Tô Giới, Thượng Hải. Rất được ông chủ tin tưởng.

Trước Tết Đoan Ngọ, ông chủ đã cử anh ta đến phía nam thành phố để truy thu các khoản nợ. Anh lấy chiếc túi da và lên đường.

Ăn Nói Giả Dối Trong Xã Hội Ngày Nay Nhận Quả Báo Gì?

Người nói dối lâu năm biết rằng mình không đáng tin cậy, nên loại người này sẽ không thể tin tưởng người khác, bởi vì trong lòng chỉ có "giả dối", và luôn sống trong "giả dối". Kẻ nói dối không thể tin tưởng người khác và thế giới, chứ đừng nói đến chính mình.

5 Dấu Hiệu Khi Con Người Bắt Đầu Mất Đi Vận May

Có một câu nói trên cổng chùa Linh Ẩn (灵隐) ở Hàng Châu: "人生哪能皆如意,万事只求半称心" nghĩa là dù nhân sinh có như ý đến đâu, thì mọi việc chỉ đạt được một nửa" Chúng ta đến thế giới Saha (Sa bà) là do nghiệp báo, mỗi người đều có thiện - ác nghiệp riêng, nên duyên may đan xen, có lúc tốt, lúc xấu. Nhưng suy cho cùng, đó là nhân quả của chính chúng ta. Trong đạo Phật có một câu: "Họa phúc vô môn, duy nhân tự chiêu; thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình" (Tốt xấu không tự có, chỉ do chúng ta tạo nên; quả báo thiện ác, như hình với bóng). Cái gọi là may mắn là kết quả của quá trình hoàn thiện bản thân. May mắn dẫn đến may mắn, xui xẻo dẫn đến xui xẻo. Con người bắt đầu mất đi sự may mắn, và thường có 5 dấu hiệu chủ yếu này, hãy xem bạn có mắc phải nó không?

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Gia Đình

Lão Tăng Khai Thị, Hiếu Kính Cha Mẹ

HÃY YÊU THƯƠNG BỐ MẸ HƠN CẢ BẢN THÂN CỦA MÌNH
TU ĐÂU CHO BẰNG TU NHÀ
THỜ CHA KÍNH MẸ MỚI LÀ CHÂN TU.

Hiếu Kính Cha Mẹ, Phúc Báo Vô Lượng

Hiện nay, mọi người mỗi khi đến ngày sinh nhật thì mổ gà, mổ lợn, mổ cá làm tiệc ăn mừng. Điều này đã vi phạm tôn chỉ báo ơn hiếu kính cha mẹ của trời đất, như vậy không những không có công đức gì, ngượi lại hủy hoại và tiêu hao đi phúc báo và may mắn.

Bán Lợn Hóa Ra Bán Con

Phóng sanh là thấy các loại chúng sanh có mạng sống đang bị bắt nhốt, giam cầm, sắp sửa bị giết hại, mạng sống trong phút giây nguy ngập liền phát lòng từ bi tìm cách cứu chuộc. Trong tất cả các tội ác, tội ác sát sanh là nặng nhất. Trong tất cả các công đức, phóng sanh là công đức lớn nhất.

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Tình Yêu

Tình Yêu Cũng Có Nhân Quả Luân Hồi

Đức Phật nói: Tình yêu có luân hồi.

Trong nhân quả của hôn nhân, tình cảm giữa người với người là định mệnh. Đó là nhân quả luân hồi, duyên nợ ở kiếp trước, gặp ở kiếp này. Do vướng mắc ở kiếp trước, nên đời này tương phùng gặp nhau.

Thiên Niên Chờ Đợi

Có một thiếu nữ dung mạo rất xinh đẹp, xuất thân khuê các, lại có rất nhiều tài nghệ. Ngưỡng cửa nhà nàng có nhiều bà mối tìm đến, nhưng nàng vẫn chưa muốn kết hôn. Bởi vì nàng luôn chờ đợi sự xuất hiện của lang quân như ý.

Đức Phật và con nhện

Truyền thuyết kể lại rằng, trên mái hiên của ngôi chùa Linh Ẩn (灵隐). Có một con nhện đã dệt mạng hàng nghìn năm, một hôm, Đức Phật nói với con nhện: “Trên đời này cái gì quý nhất?”

Câu Chuyện Nhân Quả Trong Giáo Dục

Giáo Dục Nhân Quả 10: Bênh vực người vô tội bị ức hiếp, cuộc sống sẽ được an toàn

Nhân: Bênh vực người vô tội bị ức hiếp
Quả: Cuộc sống được an toàn

Dũng cảm dám đứng ra đấu tranh bảo vệ những người vô tội thất thế, cuộc sống về sau sẽ luôn được an toàn. Vậy làm sao để dạy con bạn có được lòng quả cảm này?

Giáo Dục Nhân Quả 14: Mời người sử dụng các chất gây say nghiện hậu quả chính ta sẽ bị mất ngủ, ngu dốt, điên loạn

Nhân: Mời người sử dụng các chất gây say nghiện
Quả: Mất ngủ, ngu dốt, điên loạn

Điều này đôi khi chính người lớn chúng ta còn mắc phải thì làm sao chúng ta có thể dạy con trẻ mình làm được như vậy?

Giáo Dục Nhân Quả 2: Làm sao để học 1 biết 10, kiến thức uyên bác?

Nhân: Điều hay dạy người khác không giấu diếm
Quả: Học một biết mười, kiến thức uyên bác

Tự học cho bản thân đã khó, vậy làm sao để cho trẻ mở lòng ra và tìm thấy niềm vui trong việc chỉ dạy người khác?

Log in

Notice: Trying to access array offset on value of type null in /home/cauchuye/public_html/templates/gk_university/layouts/blocks/tools/login.php on line 21
" /> create an account